Cuối năm ta kể chuyện tình

Sài Gòn 31/12
của năm trước
Khi xem phim Diệp Vấn 3 cùng với vài đồng nghiệp tôi thật sự đã bật khóc trước những phân đoạn cuối của bộ phim. Chung Tử Đơn xây dựng 1 hình tượng Diệp Vấn cho chính bản thân với đầy đủ vui buồn cô đơn, cứng cỏi thâm sâu nhưng có lúc vẫn hời hợt yếu lòng. Mọi điều xoay quanh Diệp Vấn là một giấc mơ của rất rất nhiều người đàn ông, kinh tế ổn định, xã hội trân trọng, vợ đẹp, con ngoan và hơn cả đằng sau đó khi bỏ qua tất cả, trở về nhà Diệp Vấn là một người chồng người cha, là chỗ dựa của tất cả mọi người. Tất nhiên Chung Tử Đơn không thể thành công ở vai diễn của mình nếu thiếu vắng Hùng Đại Lâm với vị trí 1 người vợ yêu thương và tin tưởng chồng hết mực. Tôi không biết hình tượng của Diệp Vấn có phải là mẫu hình lý tưởng cho các bạn nữ thời đại này nữa không nhưng tôi thật sự ấn tưởng bởi vẻ đẹp của người vợ trong Hùng Đại Lâm.
Suy cho cùng ở người đàn ông thứ mong muốn nhất của họ cũng là được khoáng đạt trong tư tưởng, thoả thích vẫy vùng và luôn có 1 niềm tin bất biến rằng sau mọi thứ tất cả sẽ vẫn còn gia đình, còn vợ mình luôn luôn ở đấy ủng hộ, sẵn sàng đi cùng nhau đến hết đoạn đường.
Bố mẹ tôi cưới nhau năm 1981. Cả 2 đều là những người được cử đi làm kinh tế mới, tất nhiên còn nhiều người khác giống bố mẹ tôi. Họ cùng đi, cùng học, cùng làm, cùng cưới và cùng sinh con. Nơi mà bây giờ gọi đơn giản là khu tập thể. Tuổi bố tôi hơn mẹ gần 1 giáp nhưng mẹ tôi khéo hơn bố tôi hẳn 2 giáp. Ngày bố bị giảm biên chế, bao gánh nặng nhà cửa và chuyện ăn học của 2 chị em tôi dồn lên đôi vai mẹ. Mẹ tôi chẳng bao giờ than thở như muôn vàn bà mẹ khác, yêu thương chúng tôi, hy sinh từng thứ nhỏ nhặt để lo cho chúng tôi và luôn coi chị em tôi là những đứa trẻ chưa bao giờ lớn, vẫn chỉ bé nhỏ trong vòng tay thuở nào.
Bố tôi bây giờ càng già lại càng ngây thơ, có những lúc tin người như đứa trẻ nhỏ được cho kẹo. Kẹo của bố tôi rất khác với “kẹo” của các rapper bây giờ hay ăn, nó là tin vui từ sự trưởng thành từng ngày của chị tôi, anh rể tôi, cháu tôi và tôi. Nếu những năm tháng vất vả nuôi con trong sự ghẻ lạnh của sự nghiệp, hờ hững của tiền bạc thì nỗi niềm sung sướng của bố tôi bây giờ chỉ là một bữa ăn có đầy đủ các thành viên, đồ ăn phải ngon một tẹo và không thể thiếu được vài tin tức mà chỉ nghe thoáng thôi người nghe còn vui hơn cả là người nói.
Tôi năm nay 27 tuổi. Ở cái tuổi mà các bạn nam đồng trang lứa đã nghĩ về ngôi nhà và những đứa trẻ, còn các bạn nữ thì đã nghĩ về công việc thuần của một bà mẹ bỉm sữa thì tôi vẫn ung dung nghĩ về việc thoát khỏi cái giếng và những giấc mơ con. Tôi thật sự muốn nói với gia đình tôi rằng thứ duy nhất bây giờ giữ chân mình ở nơi này là gia đình. Gia đình cho tôi niềm vui, yêu thương, che chở, chấp nhận vô điều kiện mọi lỗi lầm tôi gây ra. Gia đình là một phép tính đúng mà tất cả những biến số khi tôi cộng vào chỉ làm tăng lên chứ không bao giờ bị giảm đi. Những thứ tôi từng làm, những điều tôi từng hứa đều hướng về duy nhất một nơi là gia đình. Giống như lời bài hát
Remember when old ones died and new were born
And life was changed, disassembled, rearranged
We came together, fell apart
And broke each other’s hearts
Mọi thứ đều có lí do để ra đi và hiện diện của nó. Nhưng hơn cả việc chúng ta đã từng có những giây phút cùng nhau, tôn trọng nhau, duy lí và duy tình trên mọi điều để nhận ra rằng những thứ tuyệt vời nhất luôn luôn là vô giá, và hiển nhiên cái gì vô giá thì nó là vĩnh cửu. Đó là cách mà tôi luôn nhắn nhủ với người thân của mình. Nhưng chúng ta không thể đi ngược lại với quy luật tự nhiên “sinh lão bệnh tử” hay những khoảng thời gian “thơ ấu - đi học - trưởng thành - vươn xa”.
Ngày hôm nay tôi sắp xếp gọn gàng lại những bài viết tôi từng viết ở blog này trong gần 10 năm qua. Từ những yêu thương vụn vỡ với những mối tình, từ những lần viết cho gia đình mà chỉ đọc tiêu đề thôi cũng đã chảy nước mắt cho đến những mảnh kiến thức chắp vá được diễn giải không đầu không đuôi, cách lập luận, dùng từ, biện chứng. Nó làm tôi sực nhớ đến 2 tính từ cuối là “trưởng thành” và bên cạnh nó vẫn có 2 chữ “tình yêu”.
Còn đó mãi như nhịp đập muôn thuở một thời để sống.
-Toàn